Tại sao hiểu biết chưa đồng ?
Vì rằng Ý – THỨC đục trong cân lường.
Tại sao NGHI – CHẤP vấn – vương ?
Vì rằng kém DŨNG, lòng thường lợi riêng.
Tại sao SÁNG – TỐI triền miên ?
Vì rằng chưa rõ, chưa yên bến bờ.
Nên chi DỤC – VỌNG vẫn vơ ,
Mong Hoàn Bản – Giác làm mờ Chân – Nguyên.
* * *
ĐẾN NAY PHẢI TU HẠNH – NGUYỆN, HÀNH – THÂM PHÁP – GIỚI TRÒN DUYÊN TỨ – THỪA.
Tại sao uể – oải sớm trưa ?
Vì nghe GIÁO – LÝ chẳng vừa vọng tham
Đương nhiên Nghiệp – Thức đón đàng,
Cản ngăn biếng – trễ, TÂM – PHÀM đắn đo.
Tại sao BÁT – NHÃ không đò ?
NHƯ – TRÍ suốt suốt khỏi lo Luân – Hồi.
Tại sao tiến – thoái kéo lôi ?
Vì rằng chưa nhận được lời THẦY răn.
Tại sao suy tính lăng nhăng ?
Vì rằng ĐẠO – HẠNH khó khăn chưa hành.
Tại sao TRÍ quẩn cùng quanh ?
Vì rằng TÀ – KIẾN, chấp thành ngẩn – ngơ.
* * *
Lìa TỰ – GIÁC, Tánh mập mờ,
Nghĩ suy ảo – tưởng, mong chờ Thân – Thông,
Đương nhiên ĐỨC – TRÍ viễn – vông,
Tự sinh chán – nản như lòng nói trên.
KHUYÊN AI NUNG CHÍ VỮNG BỀN
HẠNH NGUYỆN TRÒN GIÁC DỰNG NÊN PHẬT ĐÀI ./.